Người trong cuộc cũng không ngờ rằng mình lại được cầu hôn trong một hoàn cảnh hài hước đến thế.
Ngay từ những ngày đầu tiên mới quen nhau, anh Hiếu (Ba Đình - Hà
Nội) đã bị bạn gái là chị Phương - vợ anh bây giờ gắn cho cái mác “chết
nhát”. Sở dĩ anh được chị phong cho biệt danh như vậy là bởi cả hai đều
thích nhau ngay từ cái nhìn đầu tiên và anh là người dành tình cảm cho
chị nhiều nhất, nhưng ngay từ chuyện làm quen, đến xin số điện thoại và tỏ tình thì người mở lời trước đều là… chị.
Chị Phương nhớ lại: “Anh
ấy đã từng thú nhận với mình nếu anh thấy nick facebook mình mà sáng là
anh lập tức out liền bởi anh sợ nếu mình vào bắt chuyện trước thì anh
không biết phải trả lời lại như thế nào. Khổ nỗi yêu nhau 5 năm dài đằng
đẵng, anh chưa bao giờ nói được câu yêu đương nào với mình cho tử tế.
Có chăng thì anh chỉ thể hiện bằng hành động hơi sến sẩm một chút mà
thôi”. Nhưng dù anh vụng về trong cách ăn nói đến mấy, thì chị
cũng chưa bao giờ có thể hình dung được viễn cảnh, có ngày chị lại được
anh cầu hôn qua… điện thoại.
Hôm ấy anh dẫn chị đi uống café trên tầng thượng của 1 khách sạn
hạng sang. Lúc đầu chị ngạc nhiên lắm bởi thường thì chị với anh chỉ đi
những quán ăn uống bình dân mà thôi. Nhưng sau đó chị nghĩ chắc anh ấy
mới lĩnh tiền thưởng nên mới mạnh dạn mở hầu bao như vậy. Chị mỉm cười
hạnh phúc kể: “Đang ngồi thưởng thức
từng ngụm café nóng hổi và đắm mình trong điệu hòa tấu nhẹ nhàng, du
dương thì bỗng dưng anh ấy ghé tai mình thì thầm ‘Em làm vợ anh nhé’.
Mình vừa bị bất ngờ, bỡ ngỡ lẫn cả run rẩy bởi được nghe câu nói đó từ
chính miệng anh nên mình nhanh chóng phản ứng lại ‘Anh nói cái gì cơ?’.
Vậy là anh ấy im bặt luôn. Mình gặng hỏi mãi thì anh bảo ‘Anh có nói gì
đâu’. Mình một phần bực bội vì anh cầu hôn mà quá nhút nhát, phần vì tự
ái nên mình giận luôn đúng 1 ngày dài”.
Ngay
hôm sau, vì thấy chị làm căng quá nên anh không dám gặp mặt chị trực
tiếp nữa mà đành cầu hôn lại chị bằng cách nhắn tin qua… điện thoại. Nội
dung tin nhắn được chị chia sẻ khá hài hước: “Anh cũng đã lớn rồi, bố mẹ cũng giục anh lấy vợ để còn sinh cháu cho ông bà ẵm bồng. Mình lấy nhau em nhé!”.
Đọc
xong tin nhắn, trong lòng chị lúc đó cảm xúc vui buồn lẫn lộn. Chị vui
là bởi lần đầu tiên anh nói được câu yêu đương đàng hoàng và đầy đủ “chủ
ngữ, vị ngữ”. Chị buồn là bởi "diễm phúc" được cầu hôn
bằng tin nhắn và với mục đích chính là để sinh cháu cho gia tộc nhà
anh. Nhưng sau đó chị không những không trách anh mà còn nhanh chóng
đồng ý lời cầu hôn vụng về ấy của anh vì chị sợ anh "diễn" bài “Anh có
nói gì đâu” thêm một lần nữa.
Sau này khi đã là vợ chồng, thỉnh thoảng có lần ngồi lại với nhau, chị đều một mình bâng quơ nói hờn dỗi: “Hãi, ngày xưa có người có mỗi nhắn tin qua điện thoại mà cũng kiếm được vợ đấy”. Vậy là anh chồng chị cười hì hì bảo: “Anh mà im luôn thì 2 đứa mình đâu có được như thế này nữa vợ nhỉ”.
Trái
ngược với người chồng nhút nhát của chị Phương, chị Thanh (Tân Bình -
TP. HCM) lại từng rơi vào màn gài bẫy cầu hôn của chàng người yêu bạo
dạn. Anh Thịnh - người yêu và chồng hiện tại của chị vốn tính liều lĩnh
và rất thích giăng bẫy chị. Chị kể: “Hàng ngày, anh luôn làm cho mình lúc thì cảm thấy bất ngờ, lúc thì cảm thấy bực bội muốn khùng cả lên vì anh hay gài bẫy để trêu chọc
mình lắm. Có nhiều lúc anh chà xà bông trước cửa phòng tắm, có lúc anh
thả con rắn giả vào hộp trang điểm của mình. Đã biết bao nhiêu lần mình
đứng tim, mình mẩy thâm tím vì mấy trò đùa tai hại của anh mà nói mãi
anh ấy vẫn không bỏ được”. Và rồi cuối cùng thì màn cầu hôn với chị cũng được anh áp dụng chiêu này một cách triệt để nhất.
Chị kể mùa hè năm ấy, anh dắt chị lên cầu ngồi hóng mát. Bỗng dưng
anh nhìn xa xăm rồi bâng quơ hỏi ý kiến xin chị cho anh đi Lào làm ăn 2
năm kiếm tiền để về xây nhà. Chị nhớ lại: “Mình
ngạc nhiên quá nên hỏi ‘Ủa tiền bao nhiêu năm anh dành dụm đâu hết?’.
Anh bảo anh đã đem biếu cho cha mẹ an dưỡng tuổi già hết rồi. Mình ban
đầu nghe anh muốn sang Lào làm thì bụng dạ đã thấy không yên rồi. Qua
Lào làm ăn vất vả, rồi sống xa bạn gái thế dễ bị sa vào ăn chơi nên mình
nhất quyết không cho anh đi. Vậy là anh bảo cưới luôn được không, không
là anh đi 2 năm mới về đấy. Mình lúng túng quá bởi có ai đồng ý cưới
trong ngày 1 ngày 2 đâu mà nếu bây giờ từ chối, hoãn lại thì lại sợ anh
đi mất. Vì vậy mình nhanh chóng gật đầu đồng ý theo chàng về dinh”.
Đêm tân hôn,
sau khi ngồi đếm phong bì, chị mở hộc tủ định cất tiền vào thì bỗng
dưng thấy 1 cuốn sổ tiết kiệm đứng tên chồng với số tiền không hề nhỏ.
Chị ngạc nhiên quá lôi chồng vào hỏi cho bằng được nó ở đâu ra thì chồng
chị bỗng dưng xua tay, lắc đầu nguầy nguậy rồi chạy trốn mất. Biết
trước sau gì cũng không tránh được "đao to búa lớn" của vợ nên tối hôm
đó chồng chị đành thú nhận “Anh không dành tiền cho ai hết, chẳng qua là anh gài bẫy để em chấp nhận lấy anh mà thôi. Hì hì, em tha cho anh nha”, chị cười kể lại.
Kết cục sau đêm tân hôn, anh phải ôm gối ra phòng khách ngủ vì tội dám qua mặt chị. Anh vừa đi vừa lầm bầm “Biết vậy anh đem hết tiền ăn chơi hết để em khỏi càm ràm, đằng nào cũng mắc bẫy rồi đâu có gỡ ra được nữa mà bắt anh ngủ riêng”,
chị hài hước miêu tả lại dáng đi lẫn lời nói của anh. Đã làm chuyện có
lỗi tày trời mà anh còn lí nhí trách móc vợ nên anh bị chị ném gối tới
tấp vào người làm anh phải phi nhanh ra khỏi phòng để tránh khỏi đòn roi
của chị.
Nguồn: http://afamily.vn/tinh-yeu-hon-nhan





0 nhận xét:
Đăng nhận xét